ReligionSố chữ 6347Thời gian đọc16 phút

Nhà ngoại cảm thực sự nhìn thấy gì: Alicia nói về thế giới khác, bùa ngải và phán đoán thực tế

Bản biên tập cô đọng cuộc phỏng vấn dài của TalkNow với Alicia, từ cuộc sống ở nước ngoài, trải nghiệm hồn lìa khỏi xác và hình dung về cõi âm đến các câu chuyện bùa ngải, dấu hiệu của nhóm kiểm soát cao và ranh giới y khoa.

I. Lưu ý về nội dung

Bài viết này được biên tập cô đọng từ cuộc phỏng vấn dài khoảng sáu mươi mốt phút của TalkNow với Alicia. Bài giữ lại theo trình tự thời gian những nội dung chính, từ cuộc sống ở nước ngoài, thân phận ngoại cảm, trải nghiệm hồn lìa khỏi xác và hình dung về cõi âm, đến bùa ngải, cái giá của sự trao đổi và các nhóm nguy hiểm.

Những khái niệm như “linh thể”, “thế giới khác”, “nhập xác”, “bùa ngải” hay “hồn phách không trọn vẹn” đều là cách lý giải cá nhân của người kể và người dẫn chương trình. Chương trình không cung cấp tài liệu y khoa, tư pháp, dân tộc học hay thực nghiệm để chứng minh các quan hệ nhân quả liên quan. Mọi trải nghiệm riêng tư trong bài đều đã được ẩn danh; những khái quát liên quan đến các cộng đồng sắc tộc và tôn giáo chỉ được thuật lại theo nguyên bản cuộc phỏng vấn, không thể hiện sự đồng tình của trang web này và cũng không được dùng để cáo buộc bất kỳ cộng đồng nào.

Đặc biệt lưu ý: phát biểu trong video liên hệ chứng tự kỷ với việc linh hồn được cho là chưa trở về đầy đủ không có cơ sở y khoa. Tự kỷ là một khác biệt về phát triển thần kinh, không thể được giải thích bằng khả năng ngoại cảm, hồn phách hay hành vi của cha mẹ; càng không nên vì thế mà trì hoãn việc đánh giá, hỗ trợ và tiếp cận nguồn lực giáo dục.

II. Các điểm chính

  • Alicia cho biết khi còn trẻ, cô không kiểm soát được khả năng cảm nhận; sau khi uống rượu hoặc lúc thư giãn, cô thường nói với người lạ về thân nhân đã mất, chuyện tình cảm hay thông tin được cho là từ tiền kiếp, rồi về sau mới học được cách khép lại khả năng ấy.
  • Cô phân biệt người đồng cốt còn tỉnh táo với người mất ý thức, cũng như người có căn bẩm sinh với người được đào tạo về sau, đồng thời tự xem mình là một “người truyền tin” không cần bị nhập xác.
  • Cô dùng trải nghiệm hồn lìa khỏi xác để giải thích những gì xảy ra ban đêm thời thơ ấu, đồng thời mô tả Jinn, Bunian, cõi âm và những không gian nguy hiểm hơn; tất cả đều là tự sự cá nhân về thế giới khác.
  • Cô khuyên khán giả đừng mê đắm việc mở mắt tâm linh, phép thuật hay khám phá thế giới khác mà trước hết hãy sống tốt cuộc đời thực trong thân thể này.
  • Khi nói về bùa ngải và sự trao đổi, cô nhấn mạnh rằng lòng tham muốn lợi ích quá lớn có thể mang lại rủi ro không thể kiểm soát, nhưng không có bằng chứng chứng minh các trường hợp được kể thực sự do pháp thuật gây ra.
  • Cô nêu các dấu hiệu có thể quan sát ở một người thầy hoặc nhóm nguy hiểm: sùng bái quyền uy, cô lập thành viên khỏi người thân và bạn bè, đàn áp chất vấn, liên tục đòi tiền hoặc yêu cầu lao động không công.

III. Từ cảm nhận mất kiểm soát đến chủ động đặt ranh giới (00:00–09:00)

Mở đầu chương trình giới thiệu hoàn cảnh sống ở nước ngoài của Alicia: cô học tiếp thị số tại Anh, sau đó làm các công việc công nghệ thông tin như quản trị hệ thống. Cô nói mình có khả năng cảm nhận từ nhỏ nhưng luôn xem đó là điều phiền toái, không hề định phát triển thành nghề nghiệp.

Cô nhớ lại rằng khi còn trẻ, sau khi uống rượu trong các buổi tụ họp, cô thường vô thức kể cho người mới quen về diện mạo của người thân đã mất, cảnh sinh hoạt gia đình hoặc vấn đề tình cảm. Theo lời cô, một phụ nữ Do Thái đã nhận ra trang phục của bà ngoại, căn bếp và cây cối ở sân sau mà Alicia mô tả; lần khác, cô nói điều xúc phạm với một phụ nữ lạ và suýt dẫn đến xô xát. Hôm sau cô thường quên mình đã nói gì, chỉ có thể xin lỗi rằng mình uống quá chén.

Về sau, cô còn xem ảnh người mà bạn bè đang hẹn hò rồi dựa vào trực giác để phán đoán tính cách và mối quan hệ. Khi nhận ra vấn đề về quyền riêng tư và ranh giới, cô không còn xem việc này như một trò giao tiếp, đồng thời uống rượu ít đi và cuối cùng học được cách chủ động khép lại khả năng cảm nhận.

Những câu chuyện này cho thấy cô lý giải quá trình hình thành thân phận của mình như thế nào, nhưng không có bản ghi âm, thử nghiệm mù hay hồ sơ đầy đủ để người ngoài đánh giá nguồn gốc và độ chính xác của thông tin.

IV. Nhà ngoại cảm, đồng cốt và trải nghiệm ban đêm thời thơ ấu (09:00–18:00)

Alicia từ chối biểu diễn ngay tại chương trình, cho rằng năng lực phải được đánh giá qua phản hồi lâu dài của người tìm đến cô chứ không thể chỉ dựa vào lời tự nhận. Cô giới thiệu rằng về sau mình học thuật pháp Mã Lai, đồng thời phân biệt các trạng thái khác nhau của người đồng cốt: có người vẫn tỉnh táo, có người mất ý thức; có người được cho là được chọn từ khi sinh ra, cũng có người được huấn luyện sau này.

Cô gọi mình là người truyền tin có thể giao tiếp mà không cần bị nhập xác, đồng thời cho rằng các thần linh truyền thống phần lớn được đại diện bởi người đại diện ở nhân gian hoặc các linh thể tu hành. Đây là hệ thống cá nhân do cô tổng hợp từ nhiều tôn giáo khác nhau, không phải giáo lý chung của Đạo giáo, Phật giáo, Kitô giáo hay truyền thống Mã Lai.

Nhắc đến thời thơ ấu, cô nhớ rằng mỗi đêm mình nhìn thấy một phụ nữ tóc dài, mặc áo trắng thò vào từ ngoài cửa sổ, và khi nửa tỉnh nửa mê còn nghe thấy nhiều giọng nói cùng những ngôn ngữ xa lạ. Về sau, khi chị gái mô tả một người phụ nữ tương tự vào ban ngày, cô mới diễn giải lại trải nghiệm nhiều năm đó là nhìn thấy linh thể.

Cô còn nói ý thức của mình đi vào những không gian khác nhau trong lúc ngủ, ngay cả những người cùng môn phái cũng không thể “vây giữ” cô. Tuy vậy, bóng người ban đêm, tiếng nói, tình trạng cơ thể không cử động được và cảm giác có sự hiện diện mãnh liệt cũng có thể xuất hiện ở ranh giới giữa ngủ và thức; chỉ dựa vào ký ức thì không thể phân biệt nguồn gốc.

V. Jinn, Bunian và cõi âm không có ban ngày (18:00–33:00)

Alicia cho biết về sau trải nghiệm hồn lìa khỏi xác còn có thể xảy ra khi cô đang tỉnh và cô nhớ được cảm giác trở lại cơ thể. Cô đặt Asrama, Jinn, Bunian và những thực thể khác trong các nền văn hóa vào cùng một bản đồ thế giới khác: một số được cô hiểu là những người đã đánh mất bản thân sau khi tu luyện hắc thuật, còn một số là linh thể lưu lại từ thời xa xưa.

Cuộc phỏng vấn có nhắc đến những liên tưởng dùng tội ác và tổn hại cực đoan để giải thích việc “hiến tế” trong hắc thuật, cũng như một số vụ án nổi tiếng ngoài đời thực, nhưng không có bằng chứng nào cho thấy giữa hai phía tồn tại liên hệ siêu nhiên. Bài viết này không thuật lại các suy đoán ấy như sự thật và cũng không cung cấp chi tiết để mô phỏng nghi thức.

Cô kể lại một trường hợp liên quan đến Jinn: một lao động nhập cư mất tích rồi được tìm thấy ở nơi cách rất xa; theo lời kể, người cùng môn phái với cô đã giao tiếp với linh thể gia tộc nhập vào người đó và biết rằng thực thể ấy chỉ muốn trở về quê gốc. Đây là lời kể gián tiếp, không thể dựa vào đó để loại trừ những rủi ro thực tế mà người mất tích có thể gặp phải như vấn đề sức khỏe, bóc lột, lạc đường hay những nguy cơ khác.

Cô cũng mô tả cung điện trong rừng, vàng và tiền tệ của Bunian, cho rằng chúng có thật trong chiều không gian của phía bên kia nhưng con người không thể chạm tới. Theo cô, cõi âm luôn xám tối, không có ranh giới rõ ràng, trộn lẫn chợ búa, nơi ở và nhân vật từ nhiều thời đại; việc đốt vàng mã được cô hiểu là chuyển tiền vào không gian đó.

Trong một giấc mơ thời thơ ấu, cô trèo tường vào khu nhà riêng của một phụ nữ đang chờ người yêu. Nhiều năm sau, người ấy nói đã đợi được người mình chờ và chuẩn bị rời đi. Mãi về sau Alicia mới diễn giải lại giấc mơ lặp đi lặp lại này như một chuyến đi qua cõi âm.

VI. Không gian nguy hiểm, giật mình tỉnh giấc và “hãy sống cho đúng nghĩa một người đang sống” (33:00–39:00)

Cô nói mình từng ba lần đi vào một không gian giống thế giới ma cà rồng hiện đại, nơi có nhà cao tầng, những bữa tiệc liên miên và các thực thể phi nhân. Lần cuối, một thực thể mạnh được gọi là nữ vương đuổi theo cô; cô đột ngột tỉnh dậy ngay trước khi bị bắt, tim đập rất nhanh, và từ đó không còn đi vào nơi ấy nữa.

Cô lý giải trải nghiệm kinh hãi này là linh hồn có thể không trở về trọn vẹn, rồi từ đó nói đến tình trạng ý thức phân tán và trẻ tự kỷ. Suy luận này không có cơ sở lâm sàng. “Không gian nội tâm” được quan sát trong cuộc phỏng vấn chỉ là một hình ảnh chủ quan, không thể chứng minh trẻ bị thiếu hồn phách, cũng không thể thay thế đánh giá phát triển, hỗ trợ giao tiếp và dịch vụ chuyên môn.

Điều đáng giữ lại là lời nhắc thực tế mà cô đưa ra ngay sau đó: sự sống của thân thể là hữu hạn; đừng vì theo đuổi việc mở mắt tâm linh, phép thuật hay trải nghiệm ở thế giới khác mà bỏ quên cuộc sống trước mắt. Cô khuyên khán giả trước hết hãy sống cho đúng nghĩa một người đang sống, thay vì dồn toàn bộ sự chú ý vào những không gian không thể kiểm chứng.

VII. Bùa ngải được kể lại, truyền thuyết địa phương và những khái quát văn hóa (39:00–51:00)

Chủ đề chuyển sang một trải nghiệm trước đây của người dẫn chương trình. Người dẫn cho biết mình từng liên tục gặp ác mộng và tỉnh giấc vào một giờ cố định, sau đó được nhiều thầy khác nhau nói là đã bị bỏ bùa, rồi cuối cùng làm lễ giải. Theo hệ thống của mình, Alicia phân biệt bùa yêu, bùa dùng vong, bùa chú và chất được đưa vào cơ thể, đồng thời cho rằng mức ảnh hưởng thay đổi tùy vào những gì người thi triển bỏ ra và thời gian duy trì.

Những triệu chứng ấy không chứng minh có người dùng pháp thuật. Ác mộng lặp lại, tỉnh giấc ban đêm, đổ mồ hôi, lo âu, giấc ngủ gián đoạn và khó chịu trong cơ thể đều có những nguyên nhân thực tế có thể được đánh giá; nếu nghi ngờ bị cho dùng thuốc hoặc hấp thụ chất có hại, càng cần giữ lại bằng chứng, nhanh chóng đi khám và báo cảnh sát, thay vì chỉ làm nghi lễ.

Sau đó, cuộc phỏng vấn nói đến truyền thuyết bùa đầu bay ở Borneo, truyền thống bản địa, pháp thuật và thần linh Ấn Độ. Alicia cũng kể lại một trường hợp trong một gia đình riêng tư, nơi nhiều người chết theo cách cực đoan và người cầu cứu có sự thay đổi về giọng nói lẫn hành vi; cô diễn giải đó là hiện tượng nhập xác và một sự trao đổi chưa được thực hiện. Bài viết không giữ lại chi tiết có thể nhận diện và cũng không kể lại quá trình gây tổn hại.

Tất cả đều là lời kể cá nhân hoặc gián tiếp, không thể dùng để khái quát bất kỳ dân tộc bản địa, người Ấn Độ, tín đồ Ấn Độ giáo, người Thái hay cộng đồng nào khác; càng không thể quy bệnh tật, tự sát và bi kịch gia đình cho văn hóa của họ.

VIII. “Cái giá của sự trao đổi” như một lời cảnh báo về ham muốn (51:00–54:00)

Alicia từ bi kịch gia đình dẫn đến một lời cảnh báo cốt lõi: nếu cầu xin thần linh hoặc một thực thể chưa rõ để có được của cải vượt xa điều kiện thực tế mà không hiểu lời hứa và cái giá phải trả, về sau người ta có thể mắc kẹt trong một mối quan hệ không thể kiểm soát.

Cô dùng ví dụ thu nhập đột ngột tăng vọt để nói rằng không nên chỉ hỏi “mình có thể nhận được bao nhiêu”, mà còn phải hỏi đã hứa điều gì và có khả năng thực hiện hay không. Khuôn khổ trao đổi này thuộc cách hiểu tôn giáo của cô, không thể chứng minh tai họa là cái giá thần linh thu lại, cũng không nên trở thành lý do để đổ lỗi cho nạn nhân.

Ở bình diện thực tế, có thể chuyển lời này thành một nguyên tắc thận trọng hơn: hãy cảnh giác với những người tuyên bố có thể đổi sự giàu có và tình yêu bằng khoản tiền lớn, hiến tế, cam kết giữ bí mật hoặc phục tùng tuyệt đối; đừng đưa ra quyết định hệ trọng khi thông tin chưa rõ ràng hoặc bản thân đang bị nỗi sợ chi phối.

IX. Cách nhận diện người thầy nguy hiểm hoặc nhóm kiểm soát cao (54:00–01:00:00)

Đây là phần có giá trị thực tiễn rõ nhất ở cuối cuộc phỏng vấn. Alicia cho rằng việc vừa tiếp xúc đã đòi một khoản tiền khổng lồ để đổi lấy thân phận “đệ tử nhập thất”, chỉ cho phép người thầy lên tiếng, không ngừng nhấn mạnh thứ bậc và xem người bình thường thấp kém hơn đều là những tín hiệu cảnh báo.

Các dấu hiệu nghiêm trọng hơn gồm: yêu cầu thành viên xa lánh người thân và bạn bè không đồng tình; liên tục đòi quyên góp, lao động không công hoặc thông tin riêng tư; dùng quà tặng và sự chăm sóc để dần tạo cảm giác mắc nợ; diễn giải sự chất vấn là nghiệp chướng, phản bội hay thiếu thành kính; khiến thành viên tin rằng chỉ bên trong nhóm mới an toàn.

Cô cũng nhắc rằng một người thầy hoặc một nhóm không nhất thiết đã nguy hiểm ngay từ đầu; quyền lực, tiền bạc và sự sùng bái có thể làm họ thay đổi về sau. Trọng tâm phán đoán không nên chỉ nằm ở nhãn gọi hay trang phục, mà phải xem hành vi kéo dài có làm suy yếu quyền tự chủ của thành viên hay không, có cho phép đặt câu hỏi và rời đi không, tài chính có minh bạch không và có gây tổn hại trong thực tế hay không.

X. Ngoài nhu cầu tâm linh, cũng phải chăm sóc cơ thể (01:00:00–01:01:09)

Ở cuối video, Alicia và người dẫn chương trình đưa chủ đề trở về với năng lực phán đoán: đừng chờ phần thưởng từ trên trời rơi xuống, cũng đừng giao phó hoàn toàn cuộc đời cho ngoại lực. Việc tìm kiếm tâm linh có thể đem lại ý nghĩa, nhưng cơ thể vẫn cần giấc ngủ, dinh dưỡng, chăm sóc y tế và những mối quan hệ thực tế.

Cô nói rõ rằng “khi cần đi khám thì vẫn phải đi khám”. Trong một cuộc phỏng vấn tràn ngập các mô tả về thế giới khác, câu này để lại cho khán giả ranh giới thực tế quan trọng nhất.

XI. Ranh giới khi đọc

  • Hồn lìa khỏi xác, nhập xác và hình dung về thế giới khác là cách lý giải cá nhân; bóng đè, ảo giác lúc bắt đầu ngủ hoặc vừa tỉnh giấc, căng thẳng và các yếu tố sức khỏe khác cũng có thể tạo nên trải nghiệm mãnh liệt.
  • Tự kỷ không phải do hồn phách không trọn vẹn, hành vi của cha mẹ hay linh thể gây ra. Cần lấy hỗ trợ y tế, giáo dục và giao tiếp tôn trọng đa dạng thần kinh làm chuẩn.
  • Khi nghi ngờ bị cho dùng thuốc, đầu độc, kiểm soát hoặc gây hại, cần ưu tiên đi khám, lưu giữ bằng chứng và liên hệ cảnh sát; không tự ý hấp thụ chất không rõ nguồn gốc hay tham gia nghi thức nguy hiểm.
  • Mọi cộng đồng sắc tộc, tôn giáo và khu vực đều rất đa dạng; không thể dùng một trường hợp tâm linh để khái quát cả cộng đồng.
  • Nếu xuất hiện ý nghĩ tự làm hại bản thân, mất kiểm soát hành vi, nghe thấy tiếng nói ra lệnh hoặc không thể bảo đảm an toàn, cần lập tức liên hệ dịch vụ khẩn cấp tại địa phương và nhân viên y tế có chuyên môn.
  • Khi đối diện với nhóm kiểm soát cao, hãy ưu tiên giữ giấy tờ tùy thân, tiền bạc, phương tiện liên lạc và các mối quan hệ đáng tin cậy; nếu cảm thấy bị đe dọa, cần tìm hỗ trợ chuyên môn hoặc cơ quan thực thi pháp luật tại địa phương.

XII. Nguồn tham khảo

Share

Chia sẻ bài viết