Công việc chuẩn bị quan trọng nhất trong tu tập: Trước hết hãy dành thời gian và năng lượng cho chính mình
Tu tập thực sự không phải là vội vàng thay đổi thế giới hay thuyết phục người khác, mà là thu sự chú ý lại khỏi những tranh cãi vô ích, lo âu thông tin và sự hao tổn cảm xúc; trước hết chăm sóc cơ thể, ổn định cảm xúc, rồi từng bước thay đổi nhận thức và hành động của chính mình.
I. Bước đầu tiên của tu tập là tìm lại chính mình
Nhiều người, hễ nhắc đến tu tập, liền nghĩ tới các pháp môn huyền diệu, kinh điển uyên áo, lý thuyết phức tạp, hoặc một cảnh giới rất cao xa nào đó. Nhưng nếu đặt tu tập trở lại trong đời sống thường ngày, bước đầu tiên của nó thực ra rất giản dị: trước hết hãy đưa thời gian và năng lượng trở về với chính mình.
Việc “trở về với chính mình” ở đây không phải là ích kỷ, cũng không phải chỉ biết hưởng thụ, mà là ngừng tiêu hao quá nhiều sự chú ý vào những tranh cãi vô ích, những tự sự vĩ mô, sự đánh giá của người khác và tiếng ồn bên ngoài. Một người nếu ngay cả cơ thể, cảm xúc, gia đình và trật tự cuộc sống của mình còn chưa chăm sóc tốt, nhưng suốt ngày cố thay đổi quan điểm sống của người khác, phán xét những sự việc xa xôi, thì cuối cùng thường chỉ làm tăng thêm lo âu, phẫn nộ và cảm giác bất lực.
Tu tập thực sự không phải là khiến người khác thay đổi trước, mà là giúp chính mình ổn định trước.
II. Vì sao chúng ta luôn đặt năng lượng nhầm chỗ
Con người hiện đại rất dễ bị thông tin cuốn đi. Video ngắn, tin tức nóng, chuyện thị phi người nổi tiếng, tranh luận lập trường, tâm trạng xã hội, xung đột quốc tế, lo âu kinh tế — mỗi ngày đều không ngừng giành lấy sự chú ý của chúng ta. Nhiều thông tin có vẻ quan trọng, nhưng nghĩ kỹ thì chúng ta vừa không thể thay đổi chúng, vừa không thể rút ra từ đó một phương án hành động thực sự.
Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ từng lưu ý rằng tình trạng quá tải truyền thông và áp lực tin tức kéo dài có thể khiến con người dễ căng thẳng, lo âu và mệt mỏi hơn. Harvard Health cũng đề cập rằng việc lướt tin tiêu cực trong thời gian dài, tức cái gọi là doomscrolling, có thể liên quan đến trạng thái tinh thần và mức độ hài lòng với cuộc sống kém hơn.
Nói cách khác, nhiều khi không phải sự việc đã thực sự xảy ra với chúng ta, mà là chúng ta ngâm sự chú ý của mình quá lâu trong thông tin tiêu cực, tự tạo áp lực cho chính mình.
Vì vậy, một trong những công việc chuẩn bị cho tu tập là nhận diện thông tin nào thực sự liên quan đến bạn, thông tin nào chỉ là sự hao tổn cảm xúc.
Bạn có thể tự hỏi mình vài câu:
- Tôi có thể trực tiếp thay đổi chuyện này không?
- Chuyện này có ảnh hưởng đến hành động của tôi hôm nay không?
- Sau khi xem xong, tôi sáng suốt hơn hay lo âu hơn?
- Tôi đang tiếp nhận thông tin, hay đang dùng thông tin để kích thích cảm xúc?
Nếu một thông tin chỉ khiến bạn phẫn nộ, lo âu, thù ghét, đứng về phe nào đó mà không dẫn tới bất kỳ hành động xây dựng nào, thì chưa chắc nó đáng chiếm dụng đời sống của bạn.
III. Nhiều tranh luận không phải là đúng sai, mà là khác biệt về góc nhìn và lập trường
Chúng ta rất dễ hiểu thế giới theo kiểu trắng đen rạch ròi: đúng là đúng, sai là sai; người tốt là người tốt, người xấu là người xấu; quan điểm của tôi đúng, quan điểm của người khác hoang đường.
Nhưng trong thực tế, nhiều xung đột không đơn giản là vấn đề đúng sai, mà là sự khác biệt về nhận thức do góc nhìn, trải nghiệm, lợi ích, giáo dục và môi trường sống tạo nên.
Thế giới quan và giá trị quan của một người thường được nhào nặn bởi giáo dục gia đình, trải nghiệm học đường, môi trường vùng miền, những biến cố cá nhân, điều kiện kinh tế và kinh nghiệm sống lâu dài. Chẳng hạn, người từ nhỏ được khích lệ sẽ quen biểu đạt hơn; người thường xuyên bị phê bình sẽ dễ phòng vệ hơn. Người từng trải qua thất bại sẽ coi trọng rủi ro hơn; người từng thành công trong cùng một lĩnh vực sẽ dễ nhìn thấy cơ hội hơn.
Cùng một sự việc, những người khác nhau sẽ đưa ra những cách giải thích hoàn toàn khác nhau. Người miền Nam và miền Bắc có khác biệt trong ăn uống, khẩu vị ngọt hay mặn không có đúng sai tuyệt đối; người thuộc ngành nghề, mức thu nhập và giai đoạn cuộc đời khác nhau cũng sẽ có đánh giá khác nhau về tiêu dùng, sức khỏe, rủi ro và cơ hội.
Nếu bạn chấp trước vào việc thay đổi quan điểm của mọi người, bạn sẽ rất đau khổ. Bởi điều đầu tiên bạn có thể thay đổi không phải là người khác, mà là cách mình nhìn thế giới.
Nhiều khi không có đúng sai tuyệt đối, chỉ có góc nhìn và lập trường. Hiểu được điều này, con người sẽ bớt đi rất nhiều tranh chấp vô nghĩa.
IV. Ngừng thay đổi người khác, hãy dùng thời gian cho chính mình
Đưa thời gian và năng lượng trở về với chính mình ít nhất bao gồm vài câu hỏi rất cụ thể:
- Sức khỏe của bạn có đang ngày càng kém đi không?
- Bạn có vận động trong thời gian dài không?
- Đã bao lâu rồi bạn chưa khám sức khỏe?
- Bạn đã thực sự nghỉ ngơi chưa?
- Mối quan hệ của bạn với cha mẹ, bạn đời, con cái có cần được hàn gắn không?
- Bạn có việc nào luôn muốn làm nhưng cứ trì hoãn mãi không?
- Trạng thái cảm xúc hiện tại của bạn bình an hơn hay lo âu hơn?
Những câu hỏi này nghe rất thực tế, thậm chí hơi giống “học thuyết thành công”, nhưng chính chúng lại là lối vào của tu tập. Bởi tu tập không phải là trốn khỏi đời sống, mà là sắp xếp lại chính mình ngay trong đời sống.
Với một người bình thường, điều cần ưu tiên xử lý chưa chắc là tình hình thế giới xa xôi, mà là cơ thể, gia đình, cảm xúc, công việc, giấc ngủ, ăn uống, vận động và định hướng dài hạn của chính mình.
Bạn không thể chi phối mọi sự kiện vĩ mô, nhưng bạn có thể quyết định hôm nay có ngủ sớm hơn một chút không, có đi dạo không, có bớt lướt video ngắn nửa tiếng không, có chăm chú nghe người nhà nói hết một câu không, có giải quyết một vấn đề nhỏ đã kéo dài rất lâu không.
Những việc trông có vẻ rất nhỏ này mới là phần bạn thực sự có thể kiểm soát.
V. Trước hết hãy chăm sóc cơ thể: cơ thể là nền tảng của tu tập
Vấn đề cảm xúc của nhiều người không hoàn toàn là vấn đề tư tưởng, mà cũng liên quan rất nhiều đến trạng thái cơ thể. Thiếu vận động kéo dài, ngủ không đủ, ăn uống thất thường, ngồi lâu không di chuyển sẽ khiến con người dễ mệt mỏi, lo âu, trì hoãn, nhạy cảm và tiêu cực hơn.
Theo ngôn ngữ tu tập truyền thống, có thể gọi đó là “dương khí không đủ”; theo ngôn ngữ sức khỏe hiện đại, có thể hiểu là sức sống thể chất suy giảm, hệ thống phản ứng với căng thẳng bị siết chặt trong thời gian dài, và nhịp điệu sinh hoạt mất cân bằng.
Tổ chức Y tế Thế giới chỉ ra rằng hoạt động thể chất đều đặn có lợi cho cả sức khỏe thể chất lẫn tinh thần; với người trưởng thành, hoạt động thể chất giúp phòng ngừa và kiểm soát các bệnh mạn tính như bệnh tim mạch, tiểu đường, đồng thời cũng giúp giảm triệu chứng trầm cảm và lo âu, nâng cao sức khỏe não bộ và hạnh phúc tổng thể.
Mayo Clinic cũng đề cập rằng tập thể dục và hoạt động thể chất có thể giúp làm dịu triệu chứng lo âu và trầm cảm. Các lý do có thể bao gồm giải phóng những chất hóa học trong não giúp con người cảm thấy tốt hơn, chuyển sự chú ý khỏi những lo lắng, tăng sự tự tin và mở thêm cơ hội tương tác xã hội.
Cần nhấn mạnh một điểm ở đây: vận động không phải là thuốc chữa bách bệnh, cũng không thể thay thế chẩn đoán và điều trị chuyên môn. Nếu đã xuất hiện trầm cảm, lo âu, mất ngủ nghiêm trọng hoặc các vấn đề thân-tâm khác, vẫn nên kịp thời tìm đến bác sĩ, nhà tham vấn tâm lý hoặc các chuyên gia khác để được hỗ trợ. Vận động phù hợp hơn khi là một phần của điều chỉnh hằng ngày và phục hồi dài hạn.
Vì vậy, bước đầu tiên của tu tập chưa chắc là ngồi đó suy nghĩ về thật nhiều đạo lý lớn lao, mà có thể là để cơ thể vận động trước.
Bạn có thể bắt đầu bằng những cách đơn giản nhất:
- Đi bộ 20 phút mỗi ngày;
- Chạy bộ hai hoặc ba lần mỗi tuần;
- Giãn cơ, yoga, Pilates;
- Chơi bóng, nhảy dây, đạp xe, leo núi;
- Hoặc chỉ đơn giản là bớt ngồi lâu, làm thêm việc nhà, đi cầu thang nhiều hơn.
Không cần ngay từ đầu phải theo đuổi cường độ cao, cũng không cần so sánh với người khác. Quan trọng nhất là để cơ thể chuyển từ “đình trệ” sang “lưu động”. Khi cơ thể bắt đầu lấy lại sức sống, nhiều vấn đề tâm lý sẽ trở nên dễ xử lý hơn.
VI. Cảm xúc không trực tiếp do sự kiện tạo ra, mà là kết quả sau khi nhận thức tham gia
Trước khi bắt đầu quá trình tự rèn luyện sâu hơn, chúng ta cần hiểu một mô hình tâm lý học rất quan trọng: mô hình ABC.
Mô hình ABC thường xuất hiện trong liệu pháp hành vi cảm xúc hợp lý và liệu pháp nhận thức hành vi. Ý chính của nó là:
AlàActivating Event, tức sự kiện đã xảy ra;BlàBelief, tức niềm tin, cách diễn giải và cách nhìn của bạn về sự kiện;ClàConsequence, tức cảm xúc, hành vi và phản ứng nảy sinh từ đó.
Mô hình này nhắc chúng ta rằng nhiều khi không phải sự kiện A trực tiếp quyết định cảm xúc C, mà chính cách chúng ta diễn giải sự kiện B ảnh hưởng đến cảm xúc và hành vi sau cùng.
Ví dụ, cùng là chuyện trẻ ném đồ chơi bừa khắp sàn. Một người cha có thể nghĩ: “Đứa trẻ này nghịch quá, phiền chết đi được.” Thế là ông tức giận, quở mắng, bực bội. Người khác có thể nghĩ: “Trẻ hai ba tuổi vốn đang khám phá thế giới; miễn là an toàn thì đồ chơi bừa bộn một chút cũng bình thường.” Khi đó cảm xúc của họ sẽ dịu đi rất nhiều.
Cũng là bị xe phía sau đâm vào đuôi xe, có người phản ứng đầu tiên là: “Hôm nay xui quá, chắc lại phiền phức rồi.” Nhưng cũng có người phản ứng đầu tiên là: “Người không sao là tốt rồi, các việc khác cứ xử lý theo quy trình.” Sự kiện giống nhau, nhận thức khác nhau, cảm xúc cũng khác nhau.
Cũng là nửa cốc nước trên bàn, có người nói “sao chỉ còn nửa cốc”, có người nói “may mà vẫn còn nửa cốc”. Đây không phải là tự dối mình, mà cho thấy sự chú ý của con người sẽ lựa chọn những hướng diễn giải khác nhau.
Trong Phật giáo thường nói “cảnh tùy tâm chuyển”, cũng có cách nói “vạn pháp duy tâm tạo”. Nếu giải thích bằng ngôn ngữ tâm lý học, kinh nghiệm của con người không chỉ được cấu thành bởi các sự kiện bên ngoài, mà còn bao gồm cách chúng ta hiểu, gọi tên và diễn giải những sự kiện ấy.
VII. Thay đổi nhận thức không phải là ép mình lạc quan
Cần lưu ý rằng thay đổi nhận thức không phải là bắt người ta trốn tránh thực tế, cũng không phải gặp chuyện xấu nào cũng gượng nói “tốt quá”. Điều chỉnh nhận thức thực sự hiệu quả là, trên cơ sở thừa nhận sự thật, tìm kiếm một cách giải thích hợp lý hơn, hữu ích hơn và có khả năng dẫn đến hành động hơn.
Chẳng hạn, khi làm vỡ bát đĩa, nói một câu “vỡ để bình an”, tác dụng của nó không nằm ở chỗ thực sự thay đổi được sự thật, mà là kéo cảm xúc ra khỏi trạng thái trách mắng, than phiền và cảm giác xui rủi, tránh xung đột tiếp diễn.
Khi trẻ ngã phải đến bệnh viện, bác sĩ nói: “May là không gãy xương, về nhà nghỉ vài ngày là ổn”, câu nói này cũng thay đổi nhận thức của cha mẹ: sự việc không phải là “tệ hại đến cùng cực”, mà là “hú vía nhưng không có nguy hiểm thực sự”.
Khi đầu tư thất bại, khởi nghiệp gặp trở ngại, công việc không thuận lợi, cũng không phải là giả vờ rằng không có tổn thất, mà là cần hỏi:
- Tổn thất thực tế nhất của chuyện này là gì?
- Tôi có đang phóng đại thảm họa không?
- Tôi có thể học được điều gì từ đó?
- Hành động khắc phục nhỏ nhất tiếp theo là gì?
- Năm năm nữa, chuyện này còn quan trọng đến vậy không?
Đó là giá trị của rèn luyện nhận thức. Nó không phủ nhận đau khổ, mà giảm bớt những tổn thương thứ cấp không cần thiết.
VIII. Tu tập không phải là xa rời thế giới, mà là sắp xếp lại sự chú ý
Nhiều người cho rằng tu tập là không quan tâm đến thế giới, nhưng thực ra không phải vậy. Tu tập không phải là tê liệt cảm xúc, cũng không phải là trốn tránh, mà là biết khi nào nên quan tâm đến bên ngoài, khi nào nên trở về với chính mình.
Khi cơ thể, cảm xúc, gia đình, công việc và trật tự cuộc sống của bạn còn chưa ổn định, việc quá sa đà vào tranh luận bên ngoài thường chỉ khiến bạn rối hơn. Khi bạn thực sự đã chăm sóc tốt bản thân, nội tâm ổn định hơn, năng lực hành động mạnh hơn, dĩ nhiên bạn có thể tiếp tục quan tâm đến xã hội, giúp đỡ người khác và tham gia các hoạt động công ích.
Nhưng thứ tự rất quan trọng: trước hết ổn định bản thân, rồi mới ảnh hưởng đến người khác; trước hết chăm sóc tốt cuộc sống, rồi mới nói đến trách nhiệm lớn hơn; trước hết giảm bớt hao tổn nội tâm, rồi mới cung cấp sự giúp đỡ.
Nhiều người giúp đỡ người khác với lòng tốt, nhưng cuối cùng lại cảm thấy tủi thân, oán trách và kiệt quệ, vì họ chưa đánh giá năng lực của chính mình trước. Giúp người dĩ nhiên là việc tốt, nhưng nếu bản thân bạn đã rất mệt mỏi, hỗn loạn và lo âu, thì sự giúp đỡ của bạn rất có thể sẽ biến thành một dạng hao tổn nội tâm khác.
Lòng tốt thực sự trưởng thành là khi còn đủ sức, giúp đỡ người khác một cách cụ thể, chừng mực và ổn định.
IX. Một bài tập đơn giản: mỗi ngày thu lại một chút sự chú ý
Bạn có thể bắt đầu từ hôm nay bằng một bài tập rất đơn giản.
1. Giảm bớt một nguồn thông tin
Ví dụ, tắt một thông báo tin tức, bớt lướt một nền tảng video ngắn, hoặc quy định không xem nội dung gây tranh cãi trong nửa giờ trước khi ngủ.
2. Thêm một hoạt động thể chất
Chẳng hạn đi bộ, giãn cơ, squat, nhảy dây, chạy chậm; không cần quá lâu, nhưng hãy để cơ thể thoát khỏi trạng thái tĩnh tại.
3. Ghi lại một cảm xúc
Hôm nay điều gì khiến bạn khó chịu? Phản ứng đầu tiên của bạn là gì? Bạn có thể viết lại bằng mô hình ABC không: sự kiện là gì, cách tôi diễn giải là gì, cảm xúc của tôi là gì?
4. Đổi một cách diễn giải
Không phải ép mình tích cực, mà là tìm một cách nói cân bằng hơn. Chẳng hạn đổi từ “anh ấy cố tình nhắm vào tôi” thành “có lẽ anh ấy cũng có áp lực riêng, tôi sẽ xác nhận sự thật trước”; đổi từ “tôi xong đời rồi” thành “chuyện này rất phiền, nhưng vẫn có thể xử lý từng bước”.
5. Làm một hành động nhỏ
Kéo sự chú ý từ suy nghĩ viển vông trở về hành động: gửi một email, dọn một căn phòng, đi bộ mười phút, nói tử tế một câu với người nhà, hoặc bắt đầu một việc bạn vẫn trì hoãn.
Chỉ cần mỗi ngày thu lại một chút sự chú ý, con người sẽ dần khôi phục trật tự từ trong hỗn loạn.
X. Điều thực sự có thể thay đổi vận mệnh thường là những việc nhỏ
Công việc chuẩn bị quan trọng nhất của tu tập không phải là nắm vững bao nhiêu lý thuyết cao siêu trước, mà là thu hồi thời gian và năng lượng quý giá nhất trong đời khỏi những sự tiêu hao vô ích.
Bớt một chút tranh luận vô nghĩa, thêm một chút tự chăm sóc; bớt một chút lo âu vì lướt màn hình, thêm một chút hành động cho cơ thể; bớt một chút cố gắng thay đổi người khác, thêm một chút sắp xếp lại chính mình; bớt một chút phản ứng cảm xúc, thêm một chút rèn luyện nhận thức.
Khi bạn bắt đầu nghiêm túc chăm sóc cơ thể, cảm xúc, các mối quan hệ và trật tự cuộc sống của mình, bạn đã đang bước trên con đường tu tập.
Thay đổi thực sự chưa chắc đến từ một lần giác ngộ long trời lở đất, mà đến từ việc mỗi ngày từng chút một kéo mình trở lại đúng quỹ đạo.
Nếu bạn quan tâm đến các công cụ mệnh lý, có thể tham khảo công cụ lập lá số Tứ trụ Bát tự của trang này; đôi khi công cụ đó giúp hiểu thêm cách truyền thống tu tập phương Đông nhìn nhận thời gian và vận mệnh.
Câu hỏi thường gặp
Phương pháp được mô tả trong bài viết này xuất phát từ truyền thống nào?
Bài viết chủ yếu xuất phát từ góc nhìn thiền định phương Đông, thực hành chánh niệm hoặc tâm lý học; không đặc biệt chỉ một tông phái hay hệ thống duy nhất nào, mà thiên về cung cấp tham khảo thực hành xuyên truyền thống.
Những bài tập này cần bao lâu mới có hiệu quả?
Hiệu quả khác nhau tùy từng người, đồng thời phụ thuộc vào tần suất và chất lượng luyện tập. Thông thường nên bắt đầu bằng khoảng thời gian ngắn (5–10 phút/ngày) để xây dựng thói quen, sau đó dần kéo dài, thay vì theo đuổi hiệu quả tức thì.
Người mới nên bắt đầu từ đâu?
Có thể bắt đầu từ quan sát hơi thở hoặc quét cơ thể đơn giản nhất; không cần tín ngưỡng tôn giáo cụ thể hay chuẩn bị phức tạp. Khi đã tìm được cảm nhận, hãy tiếp tục khám phá các phương pháp có hệ thống hơn.
Những bài tập này có giúp ích cho giấc ngủ hoặc cảm xúc không?
Nhiều nghiên cứu cho thấy thực hành chánh niệm và thiền có tác động tích cực đến chất lượng giấc ngủ, mức độ lo âu và sự ổn định cảm xúc, nhưng cần luyện tập liên tục thì hiệu quả mới vững chắc; chúng không thể thay thế các can thiệp y tế cần thiết.
Nguồn tham khảo
- World Health Organization:Physical activity
- Mayo Clinic:Depression and anxiety — Exercise eases symptoms
- Albert Ellis Institute:Emotional Disturbance and Its Treatment in a Nutshell
- American Psychological Association:Media overload is hurting our mental health
- Harvard Health Publishing:Doomscrolling dangers
Share