Lưu Bách Quân (Sophia): Từ người phiên dịch cõi linh đến nữ trọng tài chính bóng chày | Dẫn nhập loạt bài
Dẫn nhập loạt bài về Lưu Bách Quân (Sophia): từ đồng cốt thời học sinh, rời miếu điện và theo Hồi giáo, đến trọng tài bóng chày nữ, công tác xã hội và bình đẳng trong thể thao.
Lưu Bách Quân, còn được biết đến với tên Hồi giáo “Sophiyah” (Sophiyah Liu / Sophia Liu). Nhiều người biết đến bà từ loạt sách “Người phiên dịch cõi linh”, từ những thảo luận về nguyên mẫu của bộ phim truyền hình “Cô gái ngoại cảm” do HBO Asia và Đài Truyền hình Công cộng hợp tác sản xuất, hoặc từ trải nghiệm của bà với tư cách là nữ trọng tài bóng chày Đài Loan.
Đời bà khó có thể khái quát bằng một nhãn duy nhất: đồng cốt khi còn là học sinh, người phục vụ tại miếu điện, tác giả, người Hồi giáo, trọng tài bóng chày, phiên dịch viên, người vận động cho phụ nữ trong thể thao, rồi sau đó tiến đến ngoại giao thể thao và phục vụ công chúng. Nếu chỉ xem bà là nhân vật chính của những “câu chuyện giao tiếp với linh giới”, ta sẽ bỏ lỡ phần đáng suy ngẫm nhất ở con người này: bước ngoặt thực sự của bà không chỉ là “nhìn thấy linh giới”, mà còn là cách bà rời khỏi hệ thống quỷ thần dân gian, để hiểu lại đức tin, cơ thể, hoàn cảnh của phụ nữ và cái gọi là “thiên mệnh”.
Cần nói rõ rằng bài viết này liên quan đến rất nhiều trải nghiệm huyền bí và tôn giáo. Những nội dung này chủ yếu đến từ sách, phỏng vấn và các bài báo truyền thông của chính Lưu Bách Quân. Chúng phù hợp để được hiểu như tự sự đời người và kinh nghiệm tôn giáo cá nhân, không nên đơn giản trình bày như các sự thật khoa học có thể kiểm chứng.
I. Tuổi thơ bị tước đoạt: từ “nhìn thấy điều vô hình” đến bị người lớn sử dụng
Theo lời tự thuật của Lưu Bách Quân, bà đã có trải nghiệm nhìn thấy thế giới vô hình từ khi còn rất nhỏ. Với một đứa trẻ, năng lực ấy không mang lại những tưởng tượng lãng mạn, mà chủ yếu là sợ hãi, bối rối, và việc bị thế giới người lớn nhanh chóng khai thác.
1. Những trải nghiệm tuổi thơ không thể giải thích
Bà từng nhắc rằng khi bà ba tuổi rưỡi, bà ngoại qua đời. Bà không về quê dự tang lễ, nhưng vẫn có thể mô tả cho mẹ chiếc xường xám tím cùng hoa văn mà bà ngoại mặc khi nhập liệm. Những trải nghiệm như vậy khiến gia đình càng tin rằng bà “nhìn thấy được”.
Từ đó, bà không còn chỉ là một đứa trẻ trong nhà, mà dần bị đặt vào một vai trò đan xen giữa tín ngưỡng dân gian, người đã khuất, quỷ thần và nhu cầu của người lớn. Người lớn cần câu trả lời, bà bị đẩy ra phía trước; người khác cần được an ủi, bà bị yêu cầu phiên dịch thay cho “thế giới vô hình”.
2. Trở thành người làm lễ “gọi hồn an vía” khi năm, sáu tuổi
Theo hồi ức của bà trong các cuộc phỏng vấn và sách, từ năm, sáu tuổi bà đã bị ép làm lễ “gọi hồn an vía” cho người khác. Vì còn quá nhỏ, đôi khi người lớn phải bế bà đặt lên ghế thì nghi thức mới có thể hoàn thành.
Đài Loan từng phổ biến loại xổ số bất hợp pháp mang tên “Đại Gia Lạc”, và nhiều người tin rằng thần linh, người đã khuất hoặc đồng cốt có thể đưa ra “con số chắc thắng”. Lưu Bách Quân vì thế cũng bị cuốn vào cơn cuồng nhiệt này, trở thành công cụ để mọi người cầu xin đáp án.
Đó không phải con đường một đứa trẻ chủ động lựa chọn, mà là việc thế giới người lớn chiếu nhu cầu huyền bí, ảo tưởng tiền bạc và nỗi lo tín ngưỡng của họ lên bà.
3. Đổi “ý chỉ thần linh” lấy ổi: nhìn thấu sự mù quáng trong tín ngưỡng dân gian
Sau này, bà nhớ lại rằng ngay từ rất nhỏ bà đã nhận ra trong tín ngưỡng dân gian có rất nhiều sự mù quáng. Trong nghi thức cúng bái truyền thống ở Đài Loan, một số người cho rằng ổi không thích hợp để dâng thần; nhưng vì bà muốn ăn, bà bèn giả truyền ý chỉ thần linh, nói rằng “Tam Thái Tử không thích ăn dứa, thích ăn ổi”.
Kết quả là người lớn thực sự cất công đi tìm ổi để cúng, còn bà, với tư cách “môi giới của thần”, có thể đường đường chính chính là người đầu tiên ăn chúng.
Câu chuyện vừa phi lý vừa nhói lòng. Nó cho thấy “thần linh đã nói gì” trong vận hành thực tế thường phụ thuộc vào việc ai nắm quyền diễn giải. Chỉ cần một đứa trẻ được gán cho thân phận “đồng cốt”, em có thể dễ dàng huy động cả một nhóm người lớn.
4. Cú lừa “thịt viên” và những câu hỏi dành cho người đã khuất
Bà cũng kể một cảnh rất điển hình: người lớn thường lừa bà lên xe lúc ba, bốn giờ sáng, nói rằng sẽ đưa bà đến Chương Hóa ăn món “thịt viên” nổi tiếng. Nhưng sau khi xuống xe, thứ bà đối mặt không phải quán ăn, mà là từng linh đường âm u.
Người lớn yêu cầu bà hỏi người vừa qua đời: “Tiền giấu trong tủ nào?” Thậm chí họ còn bắt bà cầu một ông lão quê mùa không biết cả hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh phù hộ cho cháu gái thi TOEFL đạt điểm cao.
Những trải nghiệm ấy khiến bà dần nhận ra rằng mình không hề thực hiện một “thiên mệnh” cao cả nào, mà giống một “chiếc máy phiên dịch bằng người” do người lớn nuôi dưỡng hơn. Tuổi thơ của bà được bọc trong đức tin, nhưng về bản chất là sự bị sử dụng, bị tiêu thụ và bị ép trưởng thành sớm.
II. Lập đàn khi mười lăm tuổi: nhìn thấy mặt tối của “ngành dịch vụ tôn giáo”
Lưu Bách Quân bắt đầu vận hành miếu điện của riêng mình khi mười lăm tuổi. Giai đoạn này đánh dấu việc bà chuyển từ tham gia thụ động vào tín ngưỡng dân gian sang đi sâu hơn vào hệ thống phục vụ tôn giáo.
1. Hợp tác với “thầy thuốc ma” để khám bệnh
Trong sách và phỏng vấn, bà nhắc rằng năm mười lăm tuổi, bà từng thuê nhà lập đàn, hợp tác với linh thể của một thần y thời nhà Thanh tên “Lý Bảo Nham”, được cho là Bảo Sinh Đại Đế. Theo lời bà, sau khi y học hiện đại phát triển, vị “thần y” ấy dường như “thất nghiệp” ở cõi vô hình, nên hai người hình thành sự phân công: bà phụ trách phiên dịch, còn linh thể phụ trách khám bệnh và kê đơn.
Điều trớ trêu là bà không biết y học cổ truyền Trung Hoa nhưng lại có thể kê đơn thuốc bắc, từng gây chấn động tại địa phương; tín đồ đông đến mức có cả hiệu thuốc bắc chuyên phối hợp bốc thuốc.
Dù độc giả có tin hay không vào loại trải nghiệm này, ít nhất có thể thấy một điều: tín ngưỡng dân gian không chỉ là vấn đề “tin hay không tin”, mà thường đan xen với lo âu y tế, khó khăn gia đình, quan hệ địa phương và lợi ích kinh tế.
2. Miếu điện như một “ngành dịch vụ tôn giáo”
Sau này, Lưu Bách Quân phê phán rất trực diện hệ thống miếu điện. Bà cho rằng nhiều miếu điện trong vận hành thực tế đã trở thành “ngành dịch vụ tôn giáo”. Tín đồ đến miếu thường mong được cho biết nguyên nhân và tìm ra giải pháp; còn miếu điện muốn duy trì thu nhập thì phải không ngừng sản xuất vấn đề.
Bà từng thẳng thắn nói rằng có những tín đồ thực ra không hề bệnh, nhưng để thu phí đăng ký khám, họ vẫn có thể bị báo là “bị âm khí bám” hoặc bị linh thể quấy nhiễu.
Điểm sắc bén trong nhận xét này nằm ở chỗ: đó không phải lời phê bình khinh miệt của người đứng ngoài đối với tín ngưỡng dân gian, mà là sự phản tỉnh về logic lợi ích của một người từng làm việc bên trong hệ thống ấy.
3. Đốt tiền giấy và logic “tiền bảo kê”
Bà cũng từng phê phán mối quan hệ giữa việc đốt tiền giấy và trừ tà. Theo cách hiểu của bà, đốt tiền giấy cho linh thể để chúng rời đi chỉ chữa phần ngọn chứ không trị phần gốc. Nếu linh thể vì vậy mà được lợi, chúng có thể giống như xã hội đen thu tiền bảo kê: từ quay lại sáu tháng một lần, thành một tháng một lần, thậm chí ngày càng quấy nhiễu tín đồ thường xuyên hơn.
Sau đó lại xuất hiện nhiều danh mục như “tiền phát tài”, “tiền cho âm linh”. Theo bà, những hình thức này rất dễ biến thành nghi lễ thương mại hóa, dùng tiền giấy đổi lấy tiền thật.
Lời phê phán này không chỉ nhắm vào một hành vi tôn giáo cụ thể, mà chỉ ra rằng: khi nỗi sợ có thể được định giá, khi bất an có thể được đóng gói thành dịch vụ, tôn giáo sẽ trượt về phía trục lợi.
4. Linh thể bị “giết” và cuộc đời sụp đổ
Bà từng nhắc rằng bên trong các miếu điện cũng có những tranh chấp lợi ích, cạnh tranh phe phái phức tạp, thậm chí vướng mắc với bán hàng đa cấp và mô hình kim tự tháp. Sau đó, một đồng cốt thuộc phe khác được cho là đã “giết” thần y Lý Bảo Nham, người hợp tác lâu năm với bà, bằng cách đấu pháp.
Theo tự sự của bà, sự việc này giáng đòn rất nặng nề. Sau khi mất đi người trợ giúp ở cõi vô hình, bà dường như đột ngột thất nghiệp. Ý nghĩa cuộc đời được xây dựng suốt hai mươi năm quanh thân phận đồng cốt cũng sụp đổ như một trò lừa dối khổng lồ.
Vì thế bà từng chìm vào cảm giác tội lỗi và áy náy sâu sắc, có lúc đứng trên sân thượng tầng chín của trường đại học, muốn kết thúc mạng sống.
Điều đáng chú ý nhất ở đoạn này không phải là “đấu pháp có thật hay không”, mà là: nếu một người từ nhỏ bị buộc phải tin rằng mình mang một thiên mệnh nào đó, khi thân phận ấy sụp đổ, người đó sẽ đối diện với trống rỗng, tội lỗi và tái thiết bản thân như thế nào.
III. Đoạn tuyệt với quỷ thần dân gian: tìm thấy một trật tự đức tin khác trong thánh đường Hồi giáo
Bước ngoặt thực sự sau này của Lưu Bách Quân là rời khỏi hệ thống miếu điện, rồi tìm thấy một khuôn khổ giải thích mới trong đức tin Hồi giáo.
1. Xung đột khi rời đàn
Khi quyết định rời đàn vào giai đoạn cuối đại học, bà từng bị phía miếu điện đe dọa. Họ dùng một trăm lẻ tám nén hương vây quanh bà làm phép, chất vấn bà: “Có nhận thiên mệnh không?” Bà hỏi ngược lại: “Nhận ư? Nhận bằng gì? Dùng xô nước để nhận à?”
Câu nói này có sức mạnh bởi nó kéo từ “thiên mệnh” tưởng như thiêng liêng xuống thực tại. Một thiên mệnh nếu cần dùng đe dọa, khủng bố và kiểm soát một người để hoàn thành, vậy đó rốt cuộc là sự thiêng liêng hay quyền lực do con người tạo ra?
Bà còn nhắc rằng đối phương đe dọa tối hôm đó sẽ phái “mười hai Bạch Y Đại Sĩ Quan Âm Bồ Tát” đến nhà dạy cho bà một bài học. Sau đó, bà nhìn thấy mười hai nữ quỷ xấu xí bước vào phòng, lửa giận bùng lên, bà chỉ vào chúng mắng lớn, và thật sự mắng đến mức những “thần linh” ấy bỏ chạy.
Cảnh này mang tính biểu tượng rất mạnh trong tự sự: bà không còn đáp lại thế giới vô hình bằng sợ hãi, mà lần đầu dùng phẫn nộ, phán đoán và tính chủ thể để chống lại nó.
2. Thánh đường Hồi giáo “không có ma”
Khoảng năm 2005, Lưu Bách Quân theo học Viện Nghiên cứu Tôn giáo của Đại học Chính trị, và tiếp xúc với Hồi giáo trong giai đoạn này. Bà từng đến thăm Thánh đường Hồi giáo Đài Bắc và kinh ngạc nhận ra rằng: trong rất nhiều nơi thờ tự bà từng đến, thánh đường mang lại cảm giác hoàn toàn khác. Bà cho rằng ở đó không có những quỷ quái bà thường thấy trong quá khứ; ngay cả không gian của người đã khuất trong việc xử lý tang sự cũng không có sự tụ tập linh thể quen thuộc với bà.
Trải nghiệm này sau đó trở thành một cơ duyên quan trọng cho sự chuyển hướng đức tin của bà.
Với bà, trật tự của thánh đường Hồi giáo—“không thờ ngẫu tượng, không đốt tiền giấy, không giao dịch với linh thể bằng lễ vật”—đã cắt đứt mô thức tương tác với quỷ thần mà bà từng quen thuộc.
3. Jinn, tro tàn và cách bà hiểu về Hồi giáo
Sau khi hỏi các giáo sĩ Hồi giáo, bà tiếp cận Kinh Qur'an và những quan niệm trong truyền thống Hồi giáo về tinh linh (Jinn). Bà cho rằng những mô tả của Hồi giáo về thời điểm tinh linh xuất hiện, sở thích ăn uống và các nội dung khác có khá nhiều điểm tương ứng với kinh nghiệm trong quá khứ của bà.
Từ đó, bà cũng hiểu lại những hiện tượng dân gian như “ma thích tro tiền giấy”: nếu linh thể ưa tro tàn, việc đốt tiền giấy không đơn giản là “hiếu kính người đã khuất”, mà có thể đang nuôi dưỡng một đối tượng không nên tiếp tục được nuôi dưỡng.
Khuôn khổ giải thích này lật lại nhiều điều bà từng nghe trong tín ngưỡng dân gian Đài Loan, chẳng hạn như “mười một giờ đêm là lúc ma nhiều nhất”, “nhìn thấy linh giới là vì nghiệp chướng sâu nặng”, hay “mang thiên mệnh thì nhất định phải làm việc cho thần linh”.
Cuối cùng, bà tiếp nhận đức tin Hồi giáo và trở thành người Hồi giáo. Với bà, đây không phải là nhảy từ một hệ thống huyền bí sang một hệ thống huyền bí khác, mà là chuyển từ một hệ thống lấy sợ hãi, giao dịch và kiểm soát bằng nghi thức làm cốt lõi sang một trật tự rõ ràng hơn dưới đức tin độc thần.
4. “Trên người bạn có ánh sáng”: cảm nhận về ranh giới mà đức tin mang lại
Bà từng kể một chi tiết rất giàu tính biểu tượng: sau khi nhập đạo, những linh thể quấy nhiễu bà trong thời gian dài dần biến mất. Sau này khi bà đến nhà anh rể, linh thể “Thổ Địa Công” vốn thường xuất hiện trò chuyện lại trốn rất xa và nói với bà: “Trên người bạn có ánh sáng, tôi không dám đến gần.”
Dù độc giả hiểu tự sự này theo cách nào, nó vẫn cho thấy một thay đổi then chốt: bà bắt đầu có ranh giới. Trước đây bà bị buộc phải mở ra trước mọi tồn tại vô hình; giờ đây bà cuối cùng có thể nói “không”.
Đây cũng là phần mạnh mẽ nhất trong câu chuyện của Lưu Bách Quân: cái gọi là cứu rỗi không chỉ là có được một đáp án, mà là cuối cùng không còn bị nỗi sợ xua đuổi.
IV. Từ đồng cốt đến tác giả: “Người phiên dịch cõi linh” và tự sự công chúng về “cô gái ngoại cảm”
Sau này, Lưu Bách Quân xuất bản loạt sách “Người phiên dịch cõi linh” dưới tên “Sophia”, hệ thống hóa thành chữ viết những năm tháng giao tiếp với linh giới, làm việc tại miếu điện và những bước ngoặt đời mình.
1. Loạt “Người phiên dịch cõi linh”
Dữ liệu thư mục công khai cho thấy “Người phiên dịch cõi linh: Con đường ngoại cảm từ đồng cốt học sinh đến nữ trọng tài chính bóng chày” được Nhà xuất bản San Cai phát hành năm 2009. Sau đó, bà lần lượt xuất bản “Người phiên dịch cõi linh 2: 40 câu hỏi và đáp về đời người vượt qua sự sống và cái chết”, “Người phiên dịch cõi linh 3: Tình yêu và sự luân hồi”, cũng như “Người phiên dịch cõi linh 4: Cuộc đời hậu ngoại cảm của tôi” vào năm 2019.
Những cuốn sách này không chỉ là tuyển tập truyện huyền bí, mà giống như sự sắp xếp của bà về cái chết, tình thân, phong tục dân gian, các mối quan hệ tình cảm và những khốn cảnh của đức tin.
2. Nguyên mẫu và cố vấn văn hóa của “Cô gái ngoại cảm”
Trải nghiệm của Lưu Bách Quân sau này cũng trở thành nguồn tham khảo quan trọng cho sáng tác điện ảnh và truyền hình. Các bài báo thường nhắc rằng bà là một trong những nguyên mẫu của câu chuyện “Cô gái ngoại cảm”, đồng thời làm cố vấn văn hóa.
Tuy nhiên, tác phẩm điện ảnh truyền hình rốt cuộc vẫn có sự gia công nghệ thuật. Muốn hiểu Lưu Bách Quân, vẫn nên trở về với sách, phỏng vấn và các bài diễn thuyết công khai của chính bà, thay vì chỉ đồng nhất bà với nhân vật trên màn ảnh.
3. Từ kể chuyện ma đến phản tư về tín ngưỡng dân gian
Điểm đặc biệt của bà nằm ở chỗ bà không đơn thuần là người kể “chuyện ma”. Điều thực sự sắc bén ở bà là dám chỉ ra sự thao túng, trục lợi, đe dọa và áp bức giới tính trong tín ngưỡng dân gian.
Bà nói về linh giới, nhưng không phải để khiến người khác mê tín hơn; bà nói về quỷ thần, ngược lại là để tháo gỡ nỗi sợ mù quáng mà nhiều người dành cho quỷ thần.
Điều này khiến câu chuyện của bà không chỉ là chất liệu gây tò mò, mà còn có thể được hiểu trong mạch nghiên cứu tôn giáo, văn hóa dân tục, kinh nghiệm phụ nữ và quan sát xã hội.
V. Phá vỡ phân biệt giới tính: nữ trọng tài bóng chày vươn ra quốc tế
Sau khi rời miếu điện, Lưu Bách Quân chuyển trọng tâm cuộc đời sang bóng chày, môn thể thao bà yêu thích. Bà từng nói rằng nếu con người thực sự có thiên mệnh, thiên mệnh của bà tuyệt đối không phải là giả thần giả quỷ trong miếu, mà là để sau này ở Đài Loan không còn cô gái nào bị đuổi khỏi sân bóng chày chỉ vì giới tính.
1. Phân biệt giới tính trên sân bóng chày
Bóng chày từ lâu được xem là môn thể thao do nam giới thống trị. Khi bước vào hệ thống trọng tài, Lưu Bách Quân từng gặp những sự sỉ nhục và bài xích rất trực diện. Bà từng nhắc rằng khi thi lấy chứng chỉ trọng tài, có người bảo bà rút lui để đi làm thư ký ghi biên bản; các trọng tài nam không cho bà ngồi ghế của trọng tài nam; thậm chí có người dùng trang bị bảo hộ nam giới để quấy rối bà bằng lời nói mang tính tình dục.
Những trải nghiệm này cho thấy phụ nữ bước vào không gian truyền thống của nam giới thường không phải chỉ “cố gắng” là đủ. Họ còn phải đối mặt với sự loại trừ chồng lớp từ thể chế, ngôn ngữ, cơ thể, không gian và tư cách.
2. Trang bị bảo hộ may đo riêng và đào tạo quốc tế
Sau đó, nhờ làm phiên dịch khi huấn luyện viên của đội New York Yankees đến Đài Loan, Lưu Bách Quân có thêm cơ hội tiếp cận hệ thống bóng chày quốc tế. Các báo cáo công khai nhắc rằng bà từng nhận được tài trợ doanh nghiệp để đặt làm riêng trang bị bảo hộ cho nữ trọng tài chính, và từng đến trường đào tạo trọng tài chuyên nghiệp ở Hoa Kỳ.
Sau đó bà lần lượt làm nhiệm vụ hoặc học tập tại Hồng Kông, Úc, Hàn Quốc, Hoa Kỳ, Canada và nhiều nơi khác, dần đi từ sân bóng Đài Loan ra sân khấu quốc tế.
3. Nhân vật mang tính biểu tượng của nữ trọng tài bóng chày Đài Loan
Nhiều tài liệu công khai gọi Lưu Bách Quân là nữ trọng tài đầu tiên của Đài Loan được hiệp hội bóng chày chứng nhận, đồng thời là người tiên phong trong vai trò nữ trọng tài chính tại các giải đấu cấp quốc gia ở Đài Loan. Sau đó, bà nhận giải thưởng thế giới “Phụ nữ và Thể thao” năm 2019 của Ủy ban Olympic Quốc tế, và được xem là một nhân vật đại diện quan trọng cho sự tham gia của phụ nữ Đài Loan trong thể thao.
Ý nghĩa của bà không chỉ là “một phụ nữ đã thành công”, mà là việc bà biến kinh nghiệm tổn thương cá nhân thành đột phá thể chế. Sự hiện diện của bà cho những người đi sau biết rằng: con gái cũng có thể đứng sau đĩa nhà, cũng có thể mặc trang bị của trọng tài chính, cũng có thể được cầu thủ gọi là “trọng tài”.
4. Định nghĩa lại “thiên mệnh”
Bà từng nhớ lại rằng khi chuẩn bị rời sân, những cầu thủ từng xua đuổi và bài xích bà đã tháo mũ, nói với bà: “Cảm ơn trọng tài, tạm biệt trọng tài.”
Khoảnh khắc ấy, bà hiểu lại “thiên mệnh”. Thiên mệnh không phải bị miếu điện cưỡng ép, bị quỷ thần đe dọa, hay bị người lớn đẩy lên đàn tế để làm cây hái ra tiền; mà là một người thông qua lựa chọn, máu, mồ hôi và sự kiên trì của mình để mở ra một con đường cho những người đến sau.
Nếu phải nói cuộc đời Lưu Bách Quân có ý nghĩa tôn giáo thực sự nào, có lẽ nằm ở đây: bà đi từ chỗ bị số phận diễn giải đến tự diễn giải số phận mình; từ chỗ bị thần linh đại diện đến lên tiếng cho bản thân và những người đến sau.
VI. Vì sao câu chuyện của Lưu Bách Quân đáng được viết lại
Câu chuyện của Lưu Bách Quân rất dễ bị tiêu thụ như một “giai thoại giao tiếp với linh giới”, nhưng điều thực sự đáng lưu giữ là những tầng sâu hơn bên trong nó.
1. Bà vén lên mặt tối của tín ngưỡng dân gian
Tín ngưỡng dân gian không nhất thiết đồng nghĩa với mê tín, cũng không nhất thiết đều xấu. Nó gánh vác trật tự địa phương, tình cảm gia tộc, việc xử lý cái chết và sự an ủi tâm lý.
Nhưng trải nghiệm của Lưu Bách Quân nhắc chúng ta rằng: khi đức tin mất đi ranh giới, nỗi sợ sẽ bị thương mại hóa; khi đồng cốt được thần thánh hóa, ngay cả một đứa trẻ cũng có thể bị thế giới người lớn bóc lột một cách được hợp lý hóa; khi “thiên mệnh” trở thành công cụ kiểm soát, con người sẽ bị ép từ bỏ lựa chọn sống của chính mình.
2. Bà biến trải nghiệm tôn giáo thành sự tự cứu rỗi
Việc bà sau này chọn Hồi giáo không chỉ là đổi một nhãn tôn giáo khác. Quan trọng hơn, cuối cùng bà đã tìm thấy một hệ thống giải thích giúp mình thoát khỏi những quấy nhiễu vô hình.
Với bà, đức tin Hồi giáo mang đến trật tự, ranh giới và sự an định, chứ không phải thêm giao dịch và đe dọa.
Đó cũng là lý do trải nghiệm cải đạo của bà đặc biệt đến vậy: đây không phải cuộc tranh luận thần học trừu tượng, mà là lựa chọn thiết thân về một trật tự đức tin khác của một người từng sống lâu dài trong hệ thống quỷ thần dân gian.
3. Bà biến tổn thương cá nhân thành hành động công chúng
Từ đồng cốt đến trọng tài bóng chày, bề ngoài đây dường như là hai giai đoạn đời hoàn toàn khác nhau. Nhưng logic bên trong thực ra nhất quán: bà luôn phản kháng những vai trò người khác áp đặt lên mình.
Khi nhỏ, người lớn muốn bà làm môi giới thần linh; miếu điện muốn bà nhận thiên mệnh; sân bóng chày muốn bà lùi lại vì thân phận phụ nữ. Nhưng cuối cùng bà chọn không lùi bước.
Điểm mạnh mẽ nhất của bà không phải là “nhìn thấy những thứ người khác không thấy”, mà là nhìn thấy quyền lực vận hành như thế nào, rồi quyết định không phục tùng nó nữa.
Có thể tham khảo chủ đề liên quan tại loạt Linh giới của Dư Bân.
Câu hỏi thường gặp
Bài viết thảo luận truyền thống tôn giáo nào?
Có thể tham khảo giải thích cụ thể trong phần thân bài; chuyên mục tôn giáo của trang bao gồm nhiều truyền thống như Cơ Đốc giáo (gồm Công giáo, Tin Lành, phong trào Ân tứ), tôn giáo phương Đông và huyền học, với lập trường và góc nhìn khác nhau ở mỗi bài.
Đây là bài viết tuyên truyền tôn giáo hay thảo luận học thuật?
Các bài viết trên trang chủ yếu là quan sát văn hóa và giới thiệu học thuật, không đại diện cho lập trường của một tôn giáo cụ thể, cũng không cấu thành sự thuyết phục tôn giáo. Độc giả nên đọc kết hợp với nền tảng tín ngưỡng và tư duy phản biện của bản thân.
Làm thế nào để tìm hiểu sâu hơn về chủ đề tôn giáo được đề cập trong bài?
Nên tham khảo các tác phẩm gốc, bài nghiên cứu học thuật hoặc tài nguyên khóa học được liệt kê trong phần “Nguồn tham khảo” ở cuối bài; độc giả quan tâm đến sự giao thoa giữa tôn giáo phương Đông và văn hóa mệnh lý cũng có thể tham khảo công cụ bói Dịch Kinh của trang như một điểm khởi đầu cho trải nghiệm văn hóa.
Loạt bài liên quan được đề cập trong bài ở đâu?
Trong chuyên mục tôn giáo của trang có nhiều loạt bài, bao gồm “loạt Linh giới của Dư Bân” (chín bài) và các loạt khác; có thể xem mục lục đầy đủ tại lối vào của từng loạt bài nhân vật.
Nguồn tham khảo
- “Người phiên dịch cõi linh: Con đường ngoại cảm từ đồng cốt học sinh đến nữ trọng tài chính bóng chày”|Books.com.tw
- “Người phiên dịch cõi linh 3: Tình yêu và sự luân hồi”|Nhà xuất bản San Cai
- “Người phiên dịch cõi linh 4: Cuộc đời hậu ngoại cảm của tôi”|Books.com.tw
- “Người phiên dịch cõi linh 4: Cuộc đời hậu ngoại cảm của tôi”|Nhà xuất bản San Cai
- Nữ trọng tài chính Lưu Bách Quân: sức mạnh được tôi luyện từ sân bóng|SheAspire
- Nữ trọng tài bóng chày đầu tiên của Đài Loan Lưu Bách Quân: Tôi không muốn mình chỉ là một trường hợp cá biệt|Cheers
- Cựu sinh viên xuất sắc năm học 108: Lưu Bách Quân của Viện Tôn giáo nỗ lực vì ước mơ, đi khắp thế giới bằng bóng chày|Trung tâm Dịch vụ Cựu sinh viên Đại học Chính trị
- Lưu Bách Quân, người nhận giải thế giới Phụ nữ và Thể thao 2019 của IOC, chia sẻ “để thế giới nhìn thấy Đài Loan bằng bóng chày và sức mạnh phụ nữ”|Thông tin các cơ quan đại diện của Trung Hoa Dân Quốc ở nước ngoài
- Nữ trọng tài chính bóng chày đầu tiên của Đài Loan thúc đẩy ngoại giao thể thao, Lưu Bách Quân|Đài Truyền hình Công cộng “Quan điểm giống hay khác”
- EP130 Từ cô gái giao tiếp với linh giới đến người Hồi giáo: con đường đức tin của Lưu Bách Quân|Apple Podcasts
- 2019.05.07 Phỏng vấn chương trình Tài chính Đời sống “Người phiên dịch cõi linh” Sophia|YouTube
- Biên niên sử Đài Loan: Cuộc đời đồng cốt không thể tin nổi của Lưu Bách Quân, cô gái ngoại cảm|YouTube
- Tạp chí Mirror “Nhân gian qua gương”: hỏi đáp nhanh với Lưu Bách Quân, nguyên mẫu cô gái ngoại cảm|YouTube
- Danh nhân Đài Loan 2019-07-28: tác giả Lưu Bách Quân|YouTube
- Phỏng vấn liên quan đến “Người phiên dịch cõi linh 4: Cuộc đời hậu ngoại cảm của tôi”|YouTube
- Phỏng vấn liên quan đến Lưu Bách Quân|YouTube
Share